Cao tốc nghìn tỷ “khuyết” dịch vụ tối thiểu: Nỗi lo trên những hành trình
Cục Đường bộ Việt Nam vừa có công điện yêu cầu đẩy nhanh tiến độ đầu tư, kinh doanh các trạm dừng nghỉ trên tuyến cao tốc Bắc – Nam phía Đông. Động thái này được đưa ra trong bối cảnh nhiều tuyến cao tốc hiện đại đang rơi vào nghịch lý: hạ tầng giao thông được đầu tư đồng bộ, nhưng lại thiếu những dịch vụ tối thiểu phục vụ người dân.
Hiện có 15/21 trạm dừng nghỉ đã khai thác một phần, song vẫn còn 6 trạm “đứng im”. Ngay cả các trạm đang hoạt động cũng chưa hoàn thiện hạ tầng cơ bản như đường ra vào, bãi đỗ xe, cây xăng hay trạm sạc điện. Thực tế này khiến không ít tình huống dở khóc dở cười xảy ra: xe khách phải dừng ngay trên cao tốc để hành khách “giải quyết nhu cầu”, phương tiện hết nhiên liệu giữa đường lúng túng không biết xử lý ra sao.
Ở một số đoạn tuyến, từng xuất hiện các điểm “vệ sinh 0 đồng” tự phát hai bên đường, hành khách phải leo qua hàng rào để đi vệ sinh. Những hình ảnh phản cảm này không chỉ ảnh hưởng đến mỹ quan mà còn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông nghiêm trọng.
Cần nhìn nhận rõ, trạm dừng nghỉ không phải là “công trình phụ” mà là một cấu phần thiết yếu của hạ tầng cao tốc. Một tuyến cao tốc đúng nghĩa không chỉ có mặt đường tốt mà còn phải đi kèm hệ sinh thái dịch vụ hoàn chỉnh. Khi thiếu trạm dừng nghỉ, cao tốc chưa thể vận hành đúng chuẩn.
Nguyên nhân đã được chỉ ra, trong đó có sự chậm trễ mang tính chủ quan từ một số nhà đầu tư: thi công cầm chừng, thiếu quyết liệt, gặp vướng mắc thủ tục nhưng không chủ động tháo gỡ. Trong khi đó, dịp lễ 30/4 và cao điểm hè 2026 đang đến gần, lưu lượng phương tiện dự báo tăng mạnh, nguy cơ quá tải càng hiện hữu nếu hệ thống trạm dừng nghỉ không kịp hoàn thiện.
Nếu tình trạng này kéo dài, người dân sẽ tiếp tục là đối tượng chịu thiệt: hành trình mệt mỏi hơn, bất tiện hơn, thậm chí đối mặt với rủi ro cao hơn. Những nhu cầu cơ bản như nghỉ ngơi, tiếp nhiên liệu hay đi vệ sinh không thể trở thành “bài toán may rủi” trên cao tốc.
Trước thực trạng đó, vai trò của cơ quan quản lý không chỉ dừng ở việc đôn đốc mà cần đi kèm chế tài đủ mạnh. Những nhà đầu tư chậm tiến độ phải bị xử lý nghiêm, thậm chí xem xét thay thế nếu không đáp ứng yêu cầu.
Kỷ cương trong đầu tư hạ tầng cần được đặt lên hàng đầu, bởi phía sau mỗi sự chậm trễ là hàng triệu lượt phương tiện và người dân bị ảnh hưởng. Cao tốc không chỉ là con đường kết nối, mà còn là thước đo chất lượng phục vụ của hạ tầng quốc gia. Đừng để những công trình nghìn tỷ “mất điểm” chỉ vì thiếu những điều cơ bản nhất – một nơi dừng chân đúng nghĩa cho người dân.